28042017Thứ 6
Mới nhấtThứ 4, 26 04 2017 9pm

Cùng em ngồi trước biển đêm

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

Cùng em ngồi trước biển đêm

Dào dào con nước ở bên cạnh mình

Hòn Chồng cứ đứng lặng thinh

Ngẩn ngơ chẳng biết tỏ tình gì đây.

Còn non tháng trăng chửa đầy

Mảnh mai như dáng hao gày của em

Mòn đêm ta vẫn chưa quen

Cớ chi biển cứ bao phen giận hờn.

Ngón tay muốn nói nhiều hơn

Lời nào át được sóng vờn chân mây

Biển xanh xanh đến thơ ngây

Để cho bờ bãi đan dày dấu chân.

Ta và em chỉ một lần

Cái đêm ấy thoáng ngại ngần lại thôi...


Uy quyền lộng lẫy

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

Rạp phim vỏn vẹn vài người. Được khoảng nửa phim, ba người bỏ về. Đôi nam nữ thiu thiu tựa vào nhau. Chỉ còn một phụ nữ ôm đứa con nhỏ, thút thít.
Đó là một bộ phim nghệ thuật nói về những phụ nữ Pháp cuối thế kỉ 19. Họ kết hôn khi tuổi đời còn rất trẻ. Hầu hết là do được/ bị mai mối. Có người chỉ bắt đầu biết (không phải hiểu) về chồng của mình sau khi kết hôn vài ngày. Nhưng họ giống nhau ở chỗ kết hôn xong là ở nhà đan len, làm bánh và sinh con. Sinh liên tục. Sinh đến rạc cả người, đến vong thân...

Điều mới lạ

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 2.00 (2 Votes)

THƠ CỦA THẦY TRẦN HỮU TÁ

Thầy Tá ít làm thơ. Chúng ta thường thấy tên thầy ở những công trình nghiên cứu dày dặn, những bài viết chân dung nhân vật chân xác và sống động, những bài báo giàu chất trí tuệ và đầy nhiệt huyết, nhưng ít khi thấy thơ của thầy. Gần đây thầy yếu nhiều, chân đi không còn nhanh nhẹn nữa, tay thì run run, mặc dù trí tuệ vẫn còn hết sức mẫn tiệp. Đầu Xuân, đọc báo Giác Ngộ thấy có bài thơ của thầy, tôi vội vàng đọc ngay. Bài thơ có ý tứ mới lạ, thầy nói về một cảm giác mới xuất hiện: thấy thân-tâm-thế giới đều yên tĩnh, yên tĩnh lạ thường: không còn buồn vui gay gắt nữa, không còn sóng to gió lớn nữa, “sau khoảng lặng là vô vàn khoảng rỗng”. Nhưng không phải khoảng rỗng mờ mịt, tối đen, mà một khoảng không thật đẹp và tĩnh: “Nơi cuối trời lặng lẽ nửa vầng trăng”. Đọc thơ thầy, thấy yêu thơ hơn và thương kính thầy hơn.

Một thoáng ... ăn xin

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

Có lẽ, mọi người đều đồng tình rằng hình ảnh người ăn xin là một minh chứng sống động và nhếch nhác cho sự kém phát triển, kém văn minh và là “nỗi nhục quốc thể” của một đất nước. Ở Việt Nam, hình như chỉ có một thành phố tại miền Trung là triệt tiêu được hoàn toàn vấn nạn ăn xin, trong khi các đô thị lớn như TP.HCM cũng… bó tay. Nhưng tôi lại nghĩ rằng có khi nào dân ta đã quá khắt khe với người ta không, vì đi đâu tôi cũng thấy người ăn xin mà.

Ơn anh!

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 4.50 (1 Vote)

Mình làm tội nhau ở phía đêm sâu
Nên cứ vạc sang canh là nghe lòng đau nhức
Nỗi nhớ nhiều khi khiến em kiệt sức
Mà đêm, đêm thăm thẳm đến vô cùng

Sydney – những điều rất nhỏ

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

                Sydney là một cái tên thân quen với người Việt vì nhiều lẽ: số lượng kiều bào sinh sống đông đúc; sự hiện đại, năng động kèm theo những cơ hội học tập, nghề nghiệp, định cư; kiến trúc vững chãi mà lại nhẹ nhàng; khí hậu ôn hòa… Riêng tôi, Sydney gây lưu luyến vì những điều rất nhỏ.

'Kể từ giờ' bài thơ ấn tượng với kỷ lục 200 ngàn lượt view

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

Trưa ngày 18.9.2015 là một buổi trưa bình thường như các buổi trưa khác. Đang lang thang trên mạng, tôi bỗng đọc được bài thơ mang tên "Kể từ giờ" trên một tài khoản facebook mang tên Ngô Bảo Châu. Bài thơ được đăng trên Báo điện tử Lao động Thủ đô và thu hút sự quan tâm rất lớn của cộng đồng những người yêu thơ, đặc biệt là phụ nữ. Dường như ai cũng tìm được tâm trạng của chính mình ẩn chứa trong từng câu thơ…

Không đề

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)
Dáng của em đi có thể lẫn vào cây
Lời của em có thể lẫn vào gió
Màu áo của em có thể lẫn vào nắng
Tình yêu của em đừng bao giờ có thể
Dẫu một chút thôi đừng để lẫn bao giờ!

Văn Khoa ngày tháng cũ

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 5.00 (1 Vote)

         Thi đậu tú tài phần thứ hai, vì học ban C, nên khi bước vào đại học, tôi không có nhiều chọn lựa như bạn bè cùng lứa. Tôi đã chọn Đại học Văn Khoa Sài Gòn chỉ vì đây là ngôi trường thân thiện với tôi từ khi còn là học sinh trung học: qua giới thiệu của các thầy giáo, kệ sách nhà tôi đã có những cuốn sách của các giáo sư nổi tiếng ở trường.

Rượu ngon cặn cáu cũng ngon

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

Đàn bà được ví với rượu, thì hẳn rồi, cả hai đều chứa chất men khiến cho người ta say. Rượu có dở có ngon, đàn bà cũng có đàn bà ngon đàn bà dở, mà cái ngon dở này phải trực tiếp nếm thử mới biết, chẳng thể qua kinh nghiệm truyền lại của người khác mà mình hùa theo khen chê được.

Tắm gội cho cha

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

gaoduaque

Con trai tắm gội cho cha

Hai mái đầu rưng rưng bên nhau

Một mái đầu tóc bạc phau phau

Một mái đầu lâm râm sợi trắng

Và tôi thấy dịu dàng trong trưa vắng

Hai người đàn ông đã từng

và đang từng

tắm gội cho nhau

 

 

Họ vui gì mà ríu rít lao xao

Người đàn ông 90 mắt cười như trẻ nhỏ

Bàn tay con trai xoa lên mái tóc ông

Kì cọ đôi vai già nua, rửa sạch đôi chân còn nhiều vết chai hơn số tuổi

Những ngón tay bồi hồi

Ve vuốt dịu dàng trên làn da nhăn nheo

 

 

Con trai tắm cho cha

Tắm cho người đàn ông đã từng công kênh mình trên đôi vai

Bế bồng mình trên đôi tay… to bè, vạm vỡ

Đón mình vào nhân gian khi còn đỏ hỏn

Tắm cho người đàn ông năm xưa đã tắm cho mình

 

 

Và tôi thấy trưa nay thế giới thật yên bình

Dường như cả tình yêu nhân gian rót đầy trong xô nước

Mát lành và ngát hương thơm

 

 

Khoảnh khắc dịu dàng khi cha níu tay con

Chờ con trai lau khô thân thể

Chờ con trai mặc cho mình chiếc áo

Tôi nhìn thấy nụ cười trên đôi môi cha và trong đôi mắt cha hiền hậu

Là hình bóng một đứa con thơ bé bỏng của mình

 

 

Và tôi thấy trưa nay thế giới thật yên bình

 

 

(La Mai Thi Gia, 10/01/2017)

Nhật Chiêu- Người thắp lửa văn chương

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

Trong thời đại mà sự lãng mạn và tình yêu dành cho văn chương là một sự hoang phí, thì thầy tôi- Phan Nhật Chiêu vẫn sống với văn chương như phải thở hàng ngày. Văn chương đã ngấm vào máu ông từ thưở nhỏ. Khi cha mất, điểm tựa cho ông tiếp tục tồn tại là thế giới thần tiên trong những trang sách. Chính vì thế, mỗi một quyển sách, mỗi một nhân vật, mỗi một triết lý như những người bạn tri kỷ đi cùng thầy suốt một hành trình làm người.

Câu hò Vân Tiên

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

1.

Chiếc ghe chài bành ky lững lờ trôi theo con nước lớn. Cả tháng nay, chưa khi nào công chuyện của những người bạn ghe nhẹ nhàng như bữa nay. Sông lớn, nước chảy chậm, tư bề ít ghe xuôi ngược, chuyện chèo chống chỉ giao cho hai người cầm sào đi dọc từ trước mũi ra sau lái rồi từ lái tới trước mũi sửa hướng cho ngay dòng. Chẳng bù với mấy bữa qua Vàm Nao, phá Đại Ngãi nước xoáy như thác đổ, bạn ghe người nào người nấy vật lộn với sóng, mồ hôi mồ kê như tắm, mệt té ho mà cái ghe cứ xà ninh xà nang lắc la lắc lư như ông tướng thầy ba lúc thầy pháp lên đàn.

Lục bát mừng thọ thầy Nguyễn Khuê

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

(Kính tặng thầy Nguyễn Khuê yêu kính của con)

Giờ đây trên khắp nẻo đời,

Bóng Thầy vẫn nhớ, bao lời không quên.

Dù nay đã chẳng thường duyên

Nhưng lòng luôn khắc ghi nguyên ơn Thầy!

Chùm thơ Trần Lê Khánh

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

biển thở mùa đông

biển thở ra con sóng

cho thành phố rì rầm

bên bãi dài cát trắng

gió thổi vùi nhớ mong

mùa đông thở ra sương

hàng cây run ngày mộng

trên vỉa hè quán vắng

ly trà cạn đứng trông

người thở ra trống không

cho giọt sương chút nắng

chiếc lá khô bước nặng

biển thở dài mùa đông

cô gái quay lưng về biển

sóng êm ả vỗ ra ngày cũ

rì rầm từ đại dương

quá khứ biển lắng thành cát

sa mạc lớp lớp nỗi niềm rời rạc,

mà vô tận sâu

tiếc nhau tiếng vỗ

đèn lồng thay trăng

thêm chiếc lá vào tàn thu

làm cơn gió bỗng chần chừ heo may

cây đau rơi lá chật trầy

lá đau vì giấc mộng đầy lối xưa

người đo nước mắt cho vừa

cắt may chưa khéo bông đùa bờ mi

thêm gì để bớt chia ly

con đường hóa gió bay đi lạnh lùng

đừng mang em đến mùa xuân

đừng mang em đến mùa xuân

vì em đã biết mấy lần truân chuyên

lần ve thoát xác đi thiền

khô con đất nứt thôi miên mây nguồn

bao lần lá rụng như tuôn

hàng cây cũng thấy buồn buồn bóng râm

rồi gió về ngọn kim châm

lần theo tuyết đứng chật sân đình chùa

phấn son nét mặt ba mùa

xuân thì chảy giọt nước đùa trên mi

mùa xuân mềm

nắng chiều một bước bóng râm

vì cây đội chiếc lá ân tình trời

nhớ ngày mây vén mây trôi

chân trần lỡ gót để rơi tình dài

bên đường gói lại màu phai

đông tàn là gốc cây sai quả sầu

người hái mộng đi chưa lâu

chồi non vẫy lá từ đâu quay về

gió lay sợi rễ cơn mê

chân trời ẩn đóa hoa mềm hư vô

Phạm Cao Hoàng, người lưu giữ yêu thương

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

Buổi sáng hôm ấy chúng tôi rất mệt sau một chuyến đi dài, từ Los Angeles đến Washington. Chúng tôi ngủ rất ít vì trên chuyến bay nội địa của American Airline ngồi hay nằm đều không thoải mái. Ở các sân bay, từ San José đến Los Angeles chúng tôi phải đi bộ qua nhiều chặng dài, kéo theo hành lý và lên xuống rất nhiều cầu thang. Chỉ sau khi liên lạc được với người bạn đến đón thì chúng tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Mùng một tết Cha

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 4.75 (2 Votes)

 Thưa Cha,

Tuổi càng lớn, con càng thấm thía nỗi buồn và niềm bất hạnh của một người không được sống bên cạnh cha mình từ ngày thơ ấu. Khi con sinh ra, cha ở xa tít tắp. Thậm chí nhà mình còn nghĩ chưa chắc ngày lên tàu ra miền Bắc, cha biết có một giọt máu của cha để lại trong lòng mẹ. Bắc Nam cách trở, phải nhiều tháng sau mẹ mới báo tin vui được cho cha.

Xanh

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

 Co uot

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ta với cỏ nằm yên nghe sương xuống

Rót lạnh qua mình đăm đắm mê

Nghe nôn nao ướt từ sâu lắng

Cứ ngỡ ngàn năm khao khát về

Đi chợ Tết với Lê Văn Thảo

1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

 

Ba năm trước, khoảng gần Tết, nhà văn Lê Văn Thảo rủ nhà văn Tô Hoàng và tôi đi Củ Chi.

Tôi không phải là người thích ngao du, thường ngại ra khỏi nhà, nên mấy lần lỡ hẹn với Lê Văn Thảo, lúc xuống miền Tây, lúc về miền Trung. Có lần hứa đi với ông và Trần Nhã Thụy ra quần đảo Nam Du có hòn Sơn Rái là bối cảnh trong truyện dài cùng tên của ông, giờ chót lại rút lui, bây giờ nghĩ lại còn thấy tiếc.

Thành viên trực tuyến

Đang có 236 khách và không thành viên đang online

Thông tin truy cập

36039396
Hôm nay
Hôm qua
Tổng truy cập
1829
5912
36039396

IP của bạn: 23.20.24.116
29-04-2017 06:30

Sách đang bán tại Khoa Văn học

Liên hệ: cô Thùy Nương, SĐT: 0908505486

Giá: 350.000 đ(1 bộ - 2 tập)

Giá: 270.000đ

Giá: 270.000đ

Giá: 240.000đ

Giá: 160.000đ

Giá: 180.000đ

Giá: 90.000đ

Giá: 98.000đ

Giá: 85.000đ

Giá: 190.000đ

Giá:140.000đ

Giá: 50.000đ

Giá: 130.000đ

Giá: 98.000đ

Giá: 120.000đ

Không còn hàng