Tôi thơ thẩn ngồi trên chiếc ghế sắt đã lên màu hoen gỉ, nhấp một ngụm cà phê khi bầu trời Rotterdam đang đổ mưa dai dẳng. Tôi co ro nhìn ra ngoài phố. Có chút vệt vàng của cột điện ven đường lẩn khuất trong hơi mưa dày đặc. Không khí dường như quện đặc thành một khối có thể vo tròn…

 12 giờ đêm…Cốc cà phê cạn, chỉ còn chút hạt đen đã được xay nghiền, hoà vào hàng trăm giọt nước loang loãng và nhợt nhạt… Trời vẫn cứ mưa. Lòng bỗng chốc say thèm một ngọn đồi ngập nắng và bồ công anh…

***             

Chúng tôi ngày xưa chỉ là những đứa trẻ da đen nhẻm và ưa thích lông bông trên mảnh đất quê mùa đầy nắng gió. Làng nghèo. Nhà tôi lại nghèo nhất. Mẹ mất sớm từ cái thuở tôi chưa biết bò, nên bố phải làm cật lực để kiếm miếng ăn. Nhà anh nằm bên cạnh, cũng nghèo. Anh sống cùng với mẹ, sinh trước tôi vẻn vẹn hai mùa lũ.              

Lớn lên, tôi được bố cho đến trường, anh cũng vậy. Thế rồi cái nghèo lại buộc anh phải nghỉ học. Hai năm sau, anh mới có điều kiện học lại, nhưng ngang lớp với tôi.             

Nhớ lại ngày xưa xa lắc, anh thường đèo tôi đi trên chiếc xe đạp cà tàng trong những chiều đầy nắng. Anh bảo sẽ đưa tôi đến thiên đường. Anh guồng nhanh lên dốc, mặc đứa em gái cứ ghì chặt vào người. Anh bảo nó là những bước thang dẫn đến xứ thần tiên. Mùi mồ hôi anh mặn chát hoà vào gió.

Thiên đường của anh trắng phau và ngập gió. Anh dừng xe cạnh bên sườn đồi thoai thoải. Vài cánh hoa vươn mình theo gió, xoay như chong chóng và nghiêng ngả dưới ánh nắng màu vàng huyền hoặc. Tôi thích thú chạy nhanh vào giữa đồng bồ công anh trắng muốt. Anh cũng chạy theo…Chúng tôi dừng lại, ngồi giữa cánh đồng trắng phau bất tận, lấy hai mẩu giấy ố vàng cùng vài mẩu bút chì màu cụt ngủn, hí hoáy vẽ vời. Tranh không đẹp, nhưng tôi vẫn giữ nó đến tận bây giờ. Đôi lúc giở ra xem, tôi vẫn nuối tiếc sao tuổi thơ mình cứ mải miết trôi đi?

Tôi và anh ngồi tựa vào nhau, nhìn bồ công anh xoay xoay theo gió. Một lúc lâu, anh lên tiếng:           

- Ước gì nữa lớn, anh với Út được đi du học hé!              

- Ừ, Út cũng ước giống anh vậy đó!              

- À! Út có biết tại sao người ta không trồng mà bồ công anh nhiều dữ vậy hông?               

Tôi lắc đầu.            

- Hoa bồ công anh bay theo gió, đến khi mệt mỏi lại trở về với đất, để rồi tiếp tục trưởng thành và mang những bông hoa kế tiếp bay đi...

               

Lời anh vang theo gió. Những cánh bồ công anh tiếp tục xoay đều…

***

               

Rotterdam dạo này hay mưa bất chợt. Anh hay sang phòng tôi ngồi nhìn ra vuông cửa sổ, trông về phía những con đường đầy sỏi có nhiều vạt nắng vàng. Anh thường lặng lẽ đốt thuốc. Có khi màu khói nhuốm bạc cả tóc anh trong hoàng hôn. Còn tôi vẫn say sưa bên laptop để hoàn thành những bài tiểu luận của mình.  

… Mấy năm trước, một cô bé và thằng anh gầy nhẳng, cao lệu nghệu bước xuống sân bay với đôi mắt ngỡ ngàng. Anh và tôi sang Rotterdam du học. Người ta bảo đây là thành phố kiếm ra tiền, nên mọi thứ đắt đỏ như ở Sài Gòn mà anh và tôi đã có lần đi đến dự học sinh giỏi Anh Văn. Tiền học bổng chỉ đủ trang trải cho việc học. Còn lại, hai anh em phải tự kiếm tiền để chi cho ăn uống, mua sắm và cả các thứ tiền vặt vãnh khác. Cuộc sống ban đầu hết sức khó khăn: chưa kiếm được việc làm, lại còn ngỡ ngàng nơi đất lạ. Mãi một tháng sau, hai anh em sống có đôi phần ổn định. Tôi làm việc bán thời gian cho một công ty giặt ủi, còn anh phục vụ bàn vào những buổi, ngày rỗi rảnh. Rồi anh và tôi lại tiếp tục tìm thêm những công việc mới, lương cao hơn, nhưng mệt mỏi cũng tăng gấp bội.

***

Hai anh em ở hai phòng cạnh nhau trên tầng 10 của tòa ký túc xá trong trường dành cho các học viên ngoại quốc. Làm công việc thuê mướn mấy năm, anh em tôi tự trang trải mà không cần tiền bố mẹ. Tôi tích góp, mua cái laptop, loại “secondhand”, khá rẻ, về làm bài tập hay lên mạng tìm kiếm thông tin. Anh cũng xài chung, nhưng ít. Tất cả các giờ đến trường, tôi đều mang theo laptop. Nhiều lúc, tôi nghĩ mình đã quên cái kỹ năng tối thiểu của một con người. Nhưng tôi lại xuề xoà cho chuyện ấy qua đi.

Anh hay sang phòng tôi chơi, có khi tán dóc, có khi anh chỉ ngồi rít thuốc một mình.              

- Hè gần đến rồi, anh hé! - Tôi hỏi, trong khi anh đang đốt điếu thuốc chỉ còn chút tàn và ánh lửa gần như sắp tắt.             

- Ừ!- Anh chỉ nhẹ nhàng buông thõng một câu.

Ngừng một lúc, tôi nói tiếp.

- Anh có định học xong rồi về nước luôn hông?               

- Ừ, chắc vậy! Anh tính về quê rồi xin vào làm một dự án nào đó để cải thiện quê mình. Còn Út?

Tôi ngạc nhiên về suy nghĩ của anh cho tương lai sắp tới.               

- Anh nói thiệt hông dạ? Anh hổng tính ở đây luôn rồi kiếm việc làm cho rồi sao? Anh về nước làm chi? Mình ra nước ngoài mới thấy cái tiến bộ của người ta, nên ở đây học tập chứ! Út tính sẽ xin làm một công ty ở đây. Chứ ở quê mình, Út thấy mệt quá!

Anh vẫn lặng im, phì phò vài ngụm khói…

***

               

Tốt nghiệp, anh về nước dù tôi đã hết sức cản ngăn. Ngày ra đi, tôi cũng tiễn anh ra sân bay. Tôi không khóc, mà còn tức giận vì anh đã bỏ tôi mà đi. Nhưng tôi không thể vì anh mà tự cướp lấy tương lai và cuộc sống của mình sắp tới. Tôi phải gắng chứng minh cho anh thấy rằng sự lựa chọn của anh hoàn toàn sai trái. Anh xách hành lý đi nhanh, chỉ kịp quay lại chào tôi. Nhưng anh không cười. Và  ánh mắt anh có nhiều điều làm tôi suy nghĩ.             

Mấy tháng sau đó, tôi nộp đơn xin việc rất nhiều chỗ. Nhưng chẳng nơi nào nhận tôi vào làm việc, dù tôi đã là một thạc sĩ kinh tế. Việc vào làm nhân viên của một công ty khó hơn tôi tưởng. Nhưng tôi không chùn bước, vì đã bảo với lòng sẽ cho anh thấy những sai lầm to lớn ấy. Tôi vùi đầu vào công việc, cuối cùng cũng tìm được một công việc văn phòng. Ngày ấy, tôi không dám nhắn tin về báo cho anh, sợ anh cười. Anh xin được vào làm một dự án cải thiện đời sống kinh tế của nhân dân ngay tại quê mình, đúng với những gì anh từng mong ước.           .

Tôi bận bịu với rất nhiều công việc. Đôi khi, tôi không ngồi được vài phút để ngắm hoàng hôn. Ngày nào, tám chín giờ tối tôi mới về nhà, ăn những cái pizza khô khốc hay đĩa mì Ý nhợt nhạt mùi bơ. Cuộc sống tôi trôi qua tẻ nhạt, bạc phếch cả thời con gái.

***

               

Tôi nhận được một thùng bưu phẩm nặc danh, chỉ có vài dòng ghi tên họ, địa chỉ của tôi. Tò mò, tôi hí hoáy mở ra xem. Trước mắt tôi là một đoá bồ công anh trắng muốt, nhẹ tênh như cơn gió, một bức tranh nguệch ngoạc màu chì sáp và một lá thư nắn nót vài dòng. Tôi thổn thức ôm bó hoa bồ công anh vào lòng. Vài cành hoa nhỏ bay ra như muốn làm trắng cả căn phòng. Tôi ngập ngụa như đang trôi…

Tối đó, tôi lấy bức tranh và lá thư ra xem. Tôi nhận ra ngay bức tranh ngày xưa tôi vẽ. Anh và tôi lấy hai bức tranh và hoán đổi cho nhau, để những ký ức ở ngọn đồi bồ công anh ngập nắng sẽ không chết. Liệu bây giờ, anh muốn xa nó để quên hết quá khứ về tôi và bồ công anh? Chắc không phải vậy, tôi tự nhủ với lòng mình, rồi run run nắm lấy lá thư đọc tiếp. Những dòng thư ngã rạp. Chữ anh vẫn vậy, cẩn thận đã thành một thói quen. 

“Viết cho một ngày nhớ Út!

 Không biết khi đọc lá thư này, Út sẽ nghĩ gì. Nhưng bây giờ, anh nhớ Út đến kinh khủng, Út à! Mấy năm rồi, anh về đây sống không được khoẻ khoắn như thành phố, rồi đôi lúc cũng tiếc cho cơ hội của mình, nhưng thôi, vẫn thấy vui.

 

Bồ công anh dạo này vẫn trắng cả lưng đồi. Anh thèm một chiều được chở Út lên thiên đàng của tụi mình ngày xưa. Nhưng chắc mong muốn ấy quá ư  xa xỉ, bởi anh và Út giờ đã cách nhau rất xa, phải không Út?!…

Về đi, Út ơi!”

Những dòng chữ nhoè đi trong mắt tôi. Có hai vệt nước dài chát bỏng lăn trên đôi má. Hai giọt nước rơi xuống lá thư, rơi xuống cái khắc khoải vô hình. Lòng tôi thổn thức cả tiếng cảm ơn và xin lỗi anh không sao dứt được. Tôi mất ngủ suốt cả đêm, để khóc, vì nhớ anh, nhớ nhà, và cả thiên đường ngập trắng bồ công anh. Ôi! Sao lòng bỗng nhớ nhiều thứ quá?

… Trong đêm, vài cánh hoa bồ công anh tôi để trên bàn xoay đều từ cơn gió Rotterdam. Đôi mắt ráo hoảnh vì nước mắt của tôi lặng nhìn ra cửa sổ, một cánh bồ công anh nhẹ rơi xuống đất. Khoảnh khắc, tôi nhận ra mình như chính cánh hoa kia, có bay cao, bay xa đến tận đâu rồi, vẫn nhẹ nhàng trở về đất Mẹ.

_______________

Nguyễn Đình Minh Khuê sinh năm 1995, quê Cần Thơ, hiện sống và học tập tại TP.HCM. 

Chủ nhiệm CLB Cây Bút Trẻ - Khoa Văn học (Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP.HCM)

Nguồn: http://www.nhavantphcm.com.vn/doc-duong-van-hoc/nguyen-dinh-minh-khue-bo-cong-anh-tha-huong.html

Một lần lang thang trên Face book, tình cờ đọc được bài thơ hay Ờ thôi sau bài hát đó trên FB“Bùi Diệp”. Có một cái gì đó nghèn nghẹn, chất chứa không muốn nói ra, mà không thể không nói ra. Có thể là một kỷ niệm, một cuộc tình, mà cũng có thể là một cuộc đời: trái ngang, lỡ dở. Đọc mục Giới thiệu mới biết Bùi Diệp là cựu sinh viên Đại học Tổng hợp (ĐH KHXH&NV ngày nay), học Văn khóa 1983-1987. Học chưa xong anh bỏ về quê, làm ruộng, viết báo kiếm sống và làm thơ. Anh làm thơ khá nhiều mà có vẻ như mỗi bài làm ra không dễ. Tôi thích nhất mấy bài thơ sáu chữ của anh: ngang ngang, khô khô, phớt tỉnh. Đọc xong mấy bài này, tôi gõ vào comment trên Face của anh: Nhẹ mà xót, tỉnh mà đau. Lời ít tình nhiều . Viết xong được nhiều người Like.

(Đoàn Lê Giang)

BÀI NHỎ CHO MÂY

Những chiều hàng phố mưa lá
Bạn có chờ tôi cuối trời
Nơi chưa một lần hò hẹn
Sao hoài nợ tình đôi mươi

Một lần mái hiên tháng sáu
Chợt cơn mưa nhỏ bao giờ
Đã bước qua nhau ai nhớ
Có lần mình đã hiên xưa

Mây vẫn bốn mùa phiêu lãng
Người vẫn qua nhau qua nhau
Giọt hiên còn rơi phía trước
Tiếng cười rớt nhẹ ngàn lau

Mình đã có lần tháng sáu
Ngày xanh áo trắng mây trôi
Một mai ai về thăm phố
Hiên người còn nhớ tình tôi

Phan Rang, VI.2017

TÌNH NHỎ ĐÃ VỪA

Tình nhỏ cỡ chừng con thỏ
Tôi già mà thỏ cứ xanh
Cố quên ờ quên ngày đó
Cỏ gà cỏ xước lanh chanh

Tôi từng sợ ngày cành nhỏ
Nở trong đêm nhỏ của quỳnh
Hương nhỏ trăng về cũng nhỏ
Thập thò phía nụ môi xinh

Tôi già sao em cứ trẻ
Xô tôi về phía trùng khơi
Mùa ni biển lười lắng sóng
Nên bão giông nổ tung trời

Tôi nhớ vườn trưa nhớ thỏ
Thơm hoài nhựa lá trên tay
Ai hái mà lòng tôi bỗng
Nghe đau buốt hết nửa ngày

Tình tôi nhỏ hơn con thỏ
Em không tin sờ thử xem
Nửa trái tim buồn ngậm ngải
Nửa trái tim vui hoang đàng

Tình tôi đã già lắm lắm
Sao tim cứ thỏ mỗi ngày
Nghìn trùng mà chi thỏ nhỉ
Cách ngăn chỉ bằng gang tay.

Phanrang, V.2017

 

Ờ THÔI SAU BÀI HÁT ĐÓ

Ai hát đời mình ngoài phố
Mưa giăng trên nụ hôn xanh
Tháng năm núi đèo heo hút
Lau còi một nhánh phong phanh

Nhớ chi trầm luân biển cả
Thương chi cây ruỗng trên ngàn
Vốc một nhúm đời thật khẽ
Biết đất còn nhiều đa đoan

Muốn phiêu hết lòng mây gió
Vẫn thương vườn cũ đìu hiu
Muốn hát cho tràn nhựa lá
Vẫn thương còm cõi phận bèo

Mấy nhánh sông quê dầu dãi
Thả câu vọng cổ xuống xề
Tuổi nào rủ em qua phố
Làm vô duyên gã nhà quê

Tôi chưa một lần tặng bạn
Mà hoa cứ cháy bên đời
Ờ thôi sau bài hát đó
Biết mình có tuổi đôi mươi.

Phan Rang, V.2017

1.

Chiếc ghe chài bành ky lững lờ trôi theo con nước lớn. Cả tháng nay, chưa khi nào công chuyện của những người bạn ghe nhẹ nhàng như bữa nay. Sông lớn, nước chảy chậm, tư bề ít ghe xuôi ngược, chuyện chèo chống chỉ giao cho hai người cầm sào đi dọc từ trước mũi ra sau lái rồi từ lái tới trước mũi sửa hướng cho ngay dòng. Chẳng bù với mấy bữa qua Vàm Nao, phá Đại Ngãi nước xoáy như thác đổ, bạn ghe người nào người nấy vật lộn với sóng, mồ hôi mồ kê như tắm, mệt té ho mà cái ghe cứ xà ninh xà nang lắc la lắc lư như ông tướng thầy ba lúc thầy pháp lên đàn.

Tôi yêu em giữa mùa bông sứ nở
Trắng sân trường ngan ngát hương đưa
Loài hoa làm duyên phải nhờ ngọn gió
Tình yêu bắt đầu đôi mắt biết tìm nhau

Có những buổi sân trường ngọn gió lao xao
Tôi biết chọn bông nào cho em làm kỷ niệm
Chiều tan trường hoàng hôn buông sắc tím
Thoáng mơ màng đôi mắt ở trong tim

Con gái yêu rồi thì cứ lặng im
Con trai yêu rồi không giấu đựơc cái nhìn bối rối
Biết nhớ, biết thương để rồi biết đợi
Biết đốt trái tim mình cho tiếng gọi của tình yêu

Yêu em nhiều nói có được bao nhiêu
Có ngôn ngữ nào chở tình tôi hết được
Lối nhỏ ngày xưa bao dấu chân em bước
Xin đừng bao giờ ai đặt bước chân lên...

biển thở mùa đông

biển thở ra con sóng

cho thành phố rì rầm

bên bãi dài cát trắng

gió thổi vùi nhớ mong

mùa đông thở ra sương

hàng cây run ngày mộng

trên vỉa hè quán vắng

ly trà cạn đứng trông

người thở ra trống không

cho giọt sương chút nắng

chiếc lá khô bước nặng

biển thở dài mùa đông

cô gái quay lưng về biển

sóng êm ả vỗ ra ngày cũ

rì rầm từ đại dương

quá khứ biển lắng thành cát

sa mạc lớp lớp nỗi niềm rời rạc,

mà vô tận sâu

tiếc nhau tiếng vỗ

đèn lồng thay trăng

thêm chiếc lá vào tàn thu

làm cơn gió bỗng chần chừ heo may

cây đau rơi lá chật trầy

lá đau vì giấc mộng đầy lối xưa

người đo nước mắt cho vừa

cắt may chưa khéo bông đùa bờ mi

thêm gì để bớt chia ly

con đường hóa gió bay đi lạnh lùng

đừng mang em đến mùa xuân

đừng mang em đến mùa xuân

vì em đã biết mấy lần truân chuyên

lần ve thoát xác đi thiền

khô con đất nứt thôi miên mây nguồn

bao lần lá rụng như tuôn

hàng cây cũng thấy buồn buồn bóng râm

rồi gió về ngọn kim châm

lần theo tuyết đứng chật sân đình chùa

phấn son nét mặt ba mùa

xuân thì chảy giọt nước đùa trên mi

mùa xuân mềm

nắng chiều một bước bóng râm

vì cây đội chiếc lá ân tình trời

nhớ ngày mây vén mây trôi

chân trần lỡ gót để rơi tình dài

bên đường gói lại màu phai

đông tàn là gốc cây sai quả sầu

người hái mộng đi chưa lâu

chồi non vẫy lá từ đâu quay về

gió lay sợi rễ cơn mê

chân trời ẩn đóa hoa mềm hư vô

 Thưa Cha,

Tuổi càng lớn, con càng thấm thía nỗi buồn và niềm bất hạnh của một người không được sống bên cạnh cha mình từ ngày thơ ấu. Khi con sinh ra, cha ở xa tít tắp. Thậm chí nhà mình còn nghĩ chưa chắc ngày lên tàu ra miền Bắc, cha biết có một giọt máu của cha để lại trong lòng mẹ. Bắc Nam cách trở, phải nhiều tháng sau mẹ mới báo tin vui được cho cha.

Cùng em ngồi trước biển đêm

Dào dào con nước ở bên cạnh mình

Hòn Chồng cứ đứng lặng thinh

Ngẩn ngơ chẳng biết tỏ tình gì đây.

Còn non tháng trăng chửa đầy

Mảnh mai như dáng hao gày của em

Mòn đêm ta vẫn chưa quen

Cớ chi biển cứ bao phen giận hờn.

Ngón tay muốn nói nhiều hơn

Lời nào át được sóng vờn chân mây

Biển xanh xanh đến thơ ngây

Để cho bờ bãi đan dày dấu chân.

Ta và em chỉ một lần

Cái đêm ấy thoáng ngại ngần lại thôi...

 

Ba năm trước, khoảng gần Tết, nhà văn Lê Văn Thảo rủ nhà văn Tô Hoàng và tôi đi Củ Chi.

Tôi không phải là người thích ngao du, thường ngại ra khỏi nhà, nên mấy lần lỡ hẹn với Lê Văn Thảo, lúc xuống miền Tây, lúc về miền Trung. Có lần hứa đi với ông và Trần Nhã Thụy ra quần đảo Nam Du có hòn Sơn Rái là bối cảnh trong truyện dài cùng tên của ông, giờ chót lại rút lui, bây giờ nghĩ lại còn thấy tiếc.

Rạp phim vỏn vẹn vài người. Được khoảng nửa phim, ba người bỏ về. Đôi nam nữ thiu thiu tựa vào nhau. Chỉ còn một phụ nữ ôm đứa con nhỏ, thút thít.
Đó là một bộ phim nghệ thuật nói về những phụ nữ Pháp cuối thế kỉ 19. Họ kết hôn khi tuổi đời còn rất trẻ. Hầu hết là do được/ bị mai mối. Có người chỉ bắt đầu biết (không phải hiểu) về chồng của mình sau khi kết hôn vài ngày. Nhưng họ giống nhau ở chỗ kết hôn xong là ở nhà đan len, làm bánh và sinh con. Sinh liên tục. Sinh đến rạc cả người, đến vong thân...

THƠ CỦA THẦY TRẦN HỮU TÁ

Thầy Tá ít làm thơ. Chúng ta thường thấy tên thầy ở những công trình nghiên cứu dày dặn, những bài viết chân dung nhân vật chân xác và sống động, những bài báo giàu chất trí tuệ và đầy nhiệt huyết, nhưng ít khi thấy thơ của thầy. Gần đây thầy yếu nhiều, chân đi không còn nhanh nhẹn nữa, tay thì run run, mặc dù trí tuệ vẫn còn hết sức mẫn tiệp. Đầu Xuân, đọc báo Giác Ngộ thấy có bài thơ của thầy, tôi vội vàng đọc ngay. Bài thơ có ý tứ mới lạ, thầy nói về một cảm giác mới xuất hiện: thấy thân-tâm-thế giới đều yên tĩnh, yên tĩnh lạ thường: không còn buồn vui gay gắt nữa, không còn sóng to gió lớn nữa, “sau khoảng lặng là vô vàn khoảng rỗng”. Nhưng không phải khoảng rỗng mờ mịt, tối đen, mà một khoảng không thật đẹp và tĩnh: “Nơi cuối trời lặng lẽ nửa vầng trăng”. Đọc thơ thầy, thấy yêu thơ hơn và thương kính thầy hơn.

Có lẽ, mọi người đều đồng tình rằng hình ảnh người ăn xin là một minh chứng sống động và nhếch nhác cho sự kém phát triển, kém văn minh và là “nỗi nhục quốc thể” của một đất nước. Ở Việt Nam, hình như chỉ có một thành phố tại miền Trung là triệt tiêu được hoàn toàn vấn nạn ăn xin, trong khi các đô thị lớn như TP.HCM cũng… bó tay. Nhưng tôi lại nghĩ rằng có khi nào dân ta đã quá khắt khe với người ta không, vì đi đâu tôi cũng thấy người ăn xin mà.

Mình làm tội nhau ở phía đêm sâu
Nên cứ vạc sang canh là nghe lòng đau nhức
Nỗi nhớ nhiều khi khiến em kiệt sức
Mà đêm, đêm thăm thẳm đến vô cùng

                Sydney là một cái tên thân quen với người Việt vì nhiều lẽ: số lượng kiều bào sinh sống đông đúc; sự hiện đại, năng động kèm theo những cơ hội học tập, nghề nghiệp, định cư; kiến trúc vững chãi mà lại nhẹ nhàng; khí hậu ôn hòa… Riêng tôi, Sydney gây lưu luyến vì những điều rất nhỏ.

Trưa ngày 18.9.2015 là một buổi trưa bình thường như các buổi trưa khác. Đang lang thang trên mạng, tôi bỗng đọc được bài thơ mang tên "Kể từ giờ" trên một tài khoản facebook mang tên Ngô Bảo Châu. Bài thơ được đăng trên Báo điện tử Lao động Thủ đô và thu hút sự quan tâm rất lớn của cộng đồng những người yêu thơ, đặc biệt là phụ nữ. Dường như ai cũng tìm được tâm trạng của chính mình ẩn chứa trong từng câu thơ…

Dáng của em đi có thể lẫn vào cây
Lời của em có thể lẫn vào gió
Màu áo của em có thể lẫn vào nắng
Tình yêu của em đừng bao giờ có thể
Dẫu một chút thôi đừng để lẫn bao giờ!

         Thi đậu tú tài phần thứ hai, vì học ban C, nên khi bước vào đại học, tôi không có nhiều chọn lựa như bạn bè cùng lứa. Tôi đã chọn Đại học Văn Khoa Sài Gòn chỉ vì đây là ngôi trường thân thiện với tôi từ khi còn là học sinh trung học: qua giới thiệu của các thầy giáo, kệ sách nhà tôi đã có những cuốn sách của các giáo sư nổi tiếng ở trường.

Đàn bà được ví với rượu, thì hẳn rồi, cả hai đều chứa chất men khiến cho người ta say. Rượu có dở có ngon, đàn bà cũng có đàn bà ngon đàn bà dở, mà cái ngon dở này phải trực tiếp nếm thử mới biết, chẳng thể qua kinh nghiệm truyền lại của người khác mà mình hùa theo khen chê được.

gaoduaque

Con trai tắm gội cho cha

Hai mái đầu rưng rưng bên nhau

Một mái đầu tóc bạc phau phau

Một mái đầu lâm râm sợi trắng

Và tôi thấy dịu dàng trong trưa vắng

Hai người đàn ông đã từng

và đang từng

tắm gội cho nhau

 

 

Họ vui gì mà ríu rít lao xao

Người đàn ông 90 mắt cười như trẻ nhỏ

Bàn tay con trai xoa lên mái tóc ông

Kì cọ đôi vai già nua, rửa sạch đôi chân còn nhiều vết chai hơn số tuổi

Những ngón tay bồi hồi

Ve vuốt dịu dàng trên làn da nhăn nheo

 

 

Con trai tắm cho cha

Tắm cho người đàn ông đã từng công kênh mình trên đôi vai

Bế bồng mình trên đôi tay… to bè, vạm vỡ

Đón mình vào nhân gian khi còn đỏ hỏn

Tắm cho người đàn ông năm xưa đã tắm cho mình

 

 

Và tôi thấy trưa nay thế giới thật yên bình

Dường như cả tình yêu nhân gian rót đầy trong xô nước

Mát lành và ngát hương thơm

 

 

Khoảnh khắc dịu dàng khi cha níu tay con

Chờ con trai lau khô thân thể

Chờ con trai mặc cho mình chiếc áo

Tôi nhìn thấy nụ cười trên đôi môi cha và trong đôi mắt cha hiền hậu

Là hình bóng một đứa con thơ bé bỏng của mình

 

 

Và tôi thấy trưa nay thế giới thật yên bình

 

 

(La Mai Thi Gia, 10/01/2017)

Trong thời đại mà sự lãng mạn và tình yêu dành cho văn chương là một sự hoang phí, thì thầy tôi- Phan Nhật Chiêu vẫn sống với văn chương như phải thở hàng ngày. Văn chương đã ngấm vào máu ông từ thưở nhỏ. Khi cha mất, điểm tựa cho ông tiếp tục tồn tại là thế giới thần tiên trong những trang sách. Chính vì thế, mỗi một quyển sách, mỗi một nhân vật, mỗi một triết lý như những người bạn tri kỷ đi cùng thầy suốt một hành trình làm người.

Page 1 of 5

Thông tin truy cập

36586589
Hôm nay
Hôm qua
Tổng truy cập
3302
6547
36586589

Thành viên trực tuyến

Đang có 296 khách và không thành viên đang online

Sách bán tại khoa

  • Giá: 98.000đ

    Giá: 98.000đ

  • Giá: 85.000đ

    Giá: 85.000đ

  • Giá: 190.000đ

    Giá: 190.000đ

  • Giá: 80.000đ

    Giá: 80.000đ

  • 1
  • 2
  • 3
  • 4

Liên hệ mua sách:
Cô Nguyễn Thị Tâm
Điện thoại: 0906805929