K  (T.Ng.) ………

1.

Đêm Hà Nội ‘buông chùng cửa võng’*,

Tôi buông chùng đời mình xuống cửa võng đời em.

Đêm Hà Nội ‘rét Nàng Bân’ trở  lạnh,

Đi bên em lửa cháy trong lòng.

Ngày 30.4.1975. Vừa qua tuổi hai mươi được hơn một tháng. Căn nhà trọ chỉ còn có ba anh em ở xa, tất cả đều là sinh viên Văn Khoa. Tiếng đại bác thỉnh thoảng xé gió bay ngang đầu. Mấy anh em đào hầm trú ẩn ngoài vườn và nghe tin tức qua radio. Những chiếc trực thặng to lớn của hải quân Mỹ từ biển vào bay đầy trời để đón người di tản. Buổi sáng lính tráng chế độ cũ rùng rùng rút về nội thành trên xe tăng, xe GMC. Họ chỉa súng lên trời bắn loạn xạ. Đến trưa ngoài đường chỉ còn ngỗn ngang súng đạn, quần áo, giày vớ của lính. Các xe Zeep chở những thanh niên đeo băng đỏ chạy hăng hái trên đường phố. Chiều mấy anh em lò dò lên trường thăm dò tin tức. Trên đường từng đoàn xe chở bộ đội vào thành phố, họ mặc quần áo mới, mắt nhìn lên cao, không hiểu vì hiếu kỳ hay là cảnh giác. Cả mấy chục ngàn sinh viên Văn Khoa chiều 30.4 chỉ có mặt hơn chục người. H. được bầu vào Ban Tự vệ của trường, tối về nghe đọc tên hắn trên đài phát thanh.

                

                       Tôi nằm trên cánh đồng mùa xuân tuổi thơ

                       Bẹp sát cỏ

                       Như con nhái nằm thở trên lá xanh

                       Những người làm đồng quên gọi tôi về

                      Vì hoàng hôn đã phủ tôi kín chân

                      Và sương trong mắt họ

Nghệ sĩ ưu tú Bạch Tuyết, sinh năm 1945. Học chuyên ngành Văn học, Khoa Ngữ văn, khóa 1986 - 1990. Hội viên Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam.

Nhìn khe khẽ thôi anh,
Kẻo gió xuân mất hồn đùa sóng mắt bay theo mây bạc.
Hôn nhè nhẹ thôi anh,
Sợ bông phấn giật mình rơi vãi, má hồng hơ hỏng, lỏng then môi.

Yêu nhè nhẹ thôi anh,
Nương giọt mật thiêng, phút vô ưu rớt trọn xuống cội tình.
Hôn nhè nhẹ thôi anh,
Kẻo ráng chiều chầm chậm đôi chân, chớ nôn nóng vội vàng theo tiếng kêu đêm Hạ.

Nhớ nhè nhẹ thôi anh,
Đơm nắng giữa mưa sâu, giọt dài giọt vắn, nung nấu thêm nồng mặn âm đời.
Bước khe khẽ thôi anh,
E đất đen giận dữ trở mình, lôi sấm dậy cuồng phong, trần ai mờ mịt lối.
Nắm khe khẽ thôi anh,
Yên ắng bốn bề, không dưới, không trên, chẳng sau, chẳng trước, khơi trắng mây
Chí ruổi giong, hạc hồng về quê quán
Chút mơn man nhè nhẹ gió trời.

01. 1993

 

Chúc mừng em một lần lều chỏng
Gữi tâm hồn trinh bạch với văn chương
Để sáng nay vất vưởng giữa sân trường
Chim hót buồn như khóc
Ký túc xá những chiều ngồi nhặt thóc
Xếp thành chữ “no” mà nghẹn nửa chừng
Ngày tháng dài sách vở cất sau lưng
Chạy đôn đáo tìm việc làm khiêm tốn

1.         Em đang ở trong Mê cung

 

Cái gì? Vào lúc 6 giờ sáng? Rừng đang sương mù? Ngay sau đêm trăng mật đầu tiên? Nàng có điên không?

“Đã nói để con đi xe lam”.

“Đỡ đồng nào hay đồng đó con à".

Ông lão nói chậm rãi. Bầu trời vào buổi rạng sáng le lói những vì sao muộn và tiếng gà gáy đổ hồi phía làng mạc. Cánh đồng mù mờ với những lùm cây dại đen thẫm, lúp xúp chạy dài đến tận chân trời.

Ao daiChiều nắng tràn trên cánh đồng Erdinger Moos khi chuyến bay của hãng Germanwings đưa Hoàng Dũng và tôi từ Berlin về Munich.Nhờ Cao Quang Nghiệp và Cao Quang Của, hai người bạn đã nhiều năm sống  ở đây, hướng dẫn, chúng tôi tận dụng 48 giờ ngắn ngủi để khám phá thành phố công nghiệp và đại học này. Từ sân vận động Allianz Arena của đội Bayern Munich, trước khi đi xem di tích trại tập trung Dachau, chúng tôi nhận điện thoại Diệu Vân hẹn vào thành phố ăn trưa ở một nhà hàng Việt Nam, không quên kèm theo một câu tiếp thị: “Đến đó các thầy sẽ được ăn món bánh đập bò, hết sảy!”.

 

 

 Nguoi dan baKhi chị không còn ai nữa thì ai cũng nhắc đến chị. Thật ra những thế hệ sau này chẳng biết chị - người phụ nữ sống quạnh quẽ với lời nguyền trên doi cát như một vòng cung nhô ra biển quê tôi. Còn biển thì vẫn vậy. Vẫn thì thầm. Chỉ có một điều thay đổi: trên doi cát đước mọc dày hơn, lan rộng hơn, bước sát tới bờ nước. “Trong tiếng thì thầm của biển có tiếng trở mình của lá”. Đó là nói theo cách hoàn toàn tưởng tượng do câu chuyện của “ông lão người yêu” gợi dậy.

[Image]Cuối năm, mùa mưa đã hết, nhưng mấy buổi chiều liên tiếp, Sài Gòn lại mưa tầm tã như khóc bạn tôi, tiến sĩ Trần Thị Mỹ, vừa nằm xuống. Ngồi nhìn di ảnh Mỹ tươi cười, trẻ trung trên linh cữu, tôi thầm nói với bạn những điều chúng tôi đã nói với nhau nhiều lần và những điều chưa kịp nói…

 

Thông tin truy cập

36926306
Hôm nay
Hôm qua
Tổng truy cập
4681
6554
36926306

Thành viên trực tuyến

Đang có 291 khách và không thành viên đang online

Sách bán tại khoa

  • Giá: 98.000đ

    Giá: 98.000đ

  • Giá: 85.000đ

    Giá: 85.000đ

  • Giá: 190.000đ

    Giá: 190.000đ

  • Giá: 80.000đ

    Giá: 80.000đ

  • 1
  • 2
  • 3
  • 4

Liên hệ mua sách:
Cô Nguyễn Thị Tâm
Điện thoại: 0906805929