Chùm thơ Văn Khoa

Nắng lụa ngày hồng sân đại học

Nắng lụa ngày hồng ánh nắng hồng,

Sân trường đại học nắng mênh mông.

Cánh thơ che mái trời thân ái,

Hoa lá êm đềm nước mát trong.

Nắng lụa hồng tươi ánh nắng trưa,

Nắng hồng lưu luyến gót hài đưa.

Đường hoa lững thững quay chân lại,

Tìm mảnh hồn rơi trên nẻo xưa.

Đã thấy hồn ghi trên bút hoa,

Tâm hồn thanh nhã đẹp văn khoa.

Trời thơ mở rộng trang thi thảo,

Đem ý vàng son điểm ngọc ngà.

Thế hệ bài thơ mới trắng tinh,

Bài thơ duyên dáng đẹp thư sinh.

Gió hè dìu dịu thơm hương nắng,

Bóng lý đào gieo lối cỏ xanh.

6. 6. 1965

 Đông Hồ

Xuân phong ngâm

như tọa xuân phong trung

Đất Gia Định am dời Đại Ẩn

Nẻo Lam Sơn lối dẫn Tị Tần.

Đầu năm Ất tỵ đang xuân.

Ngày mừng sinh nhật lục tuần thung dung.

Vườn Úc đóa hồng nhung hé nở,

Nhà Quình pho kinh sử chất cao.

Trầm bay hương tỏa ngạt ngào,

Năm ba bạn trẻ tìm vào đến nơi.

Tuổi niên thiếu lan tươi huệ tốt,

Đời thư sinh ngọc chuốt son mài.

Tưng bừng nắng sớm sương mai,

Trắng tinh ý tuyết sáng ngời lòng băng.

Ân cần hỏi thăm chừng chuyện cũ,

Bâng khuâng đem tâm sự tỏ bày,

Kể làm chi chuyện thơ ngây,

Kể làm chi chuyện những ngày dở dang.

Sầu hận cũ ngổn ngang trăm lối,

Kể làm chi những nỗi đoạn trường.

Có chăng còn chút văn chương,

Phải đâu thước ngọc khuôn vàng đó chi.

Duyên gặp gỡ tương tri thuở nọ,

Khúc nam huân ngọn gió khéo đưa.

Cung đàn dìu dặt tiếng tơ,

Hàn Thuyên Đại Việt hồn xưa bàng hoàng.

Tiếng mẹ với tiếng đàn náo nức,

Hồn thơ chung hồn nước xôn xao.

Hồn phong nhã, tiếng thanh tao,

Nguồn thơ quốc ngữ nao nao biển lòng.

Rồi từ đó thủy chung một mối,

Tình văn chương sông núi hẹn hò.

Nàng thơ duyên dáng học trò,

Hoa Tô Châu nước Đông Hồ điểm trang.

Vườn Trí Đức thành Phương ngõ rộng,

Hạt quốc văn gieo giống tinh hoa,

Trải bao gió lộng sương pha,

Tốt tươi hồng hạnh, rườm rà quế lan.

Mưa đạo lý đầy tràn ao mực,

Gió thánh hiền thơm nức sông hồ.

Bên trời một nét đan cô.

Cũng đem vẽ bức dư đồ thử xem.

Trước sau gởi một niềm thanh khí,

Gần xa nghe bốn phía tri âm.

Chòm lan hang tối âm thầm,

Hoa vương giả hương đồng tâm đượm lời.

Một thoáng đã sông dời núi đổi,

Trăm năm chi biển nổi dâu chìm.

Bóng xưa ngày cũ khôn tìm,

Nhắc cho thêm gợi những niềm nhớ nhung.

Như thấy lại nghi dung tự thuở,

Thềm xuân phong hớn hở lý đào.

Êm đềm nước chảy non cao,

Nước non lời hẹn năm nào chưa xa.

Đây thế hệ anh hoa tuấn tú,

Đêm ngày đang vui thú sách đèn.

Say sưa nghĩa lý thánh hiền,

Đông Tây kim cổ triền miên mộng vàng.

Đang đợi những huy hoàng cao cả,

Đang bắt tay luyện đá vá trời.

Một trời mực đậm son tươi,

Một trời đại học một trời Văn khoa.

      8. 3. 1965 (Ất tỵ)

           Đông Hồ

 

Nơi ấy

Nơi ấy gặp tôi, quãng đời hoa lệ

Giấc mơ hoang sách vở gọi tôi về

Hoa hé nụ, nhựa ứa tràn thân rễ

Tôi ra vào, ngồi đứng, yêu thương.

Mùa thiếu nữ, guốc giày rộn rã

Bậc thang xưa nâng bước khiêm nhường.

Giảng đường chật, ngồi lan sân cỏ

Tiếng Thầy trầm thoảng gió bay xa.

Nơi ấy đón tôi hàng điệp vàng trước cổng

Tập cours dày hứa hẹn dốc mùa thi

Cà phê Duyên Anh lanh canh tiếng thìa, lững lờ khói thuốc

Ước mơ xa và khắc khoải xuân thì.

Cửa mở rộng nhận ngàn tia nắng mới

Tay măng ngà cầm sách hân hoan

Mùa giải Nobel về, vui cùng thế giới

Xót Việt Nam mãi chìm khuất trong mù.

Nơi ấy bứt tôi lìa quê nhà xa ngái

Gác trọ đêm đêm thao thức đèn vàng

Nhịp đời giục từng giờ trên trang giấy

Mồ hôi mẹ cha thấm đẫm bút tay cầm.

Tôi đến lớp nghĩa là tôi có mặt

Trong không gian chữ nghĩa hải hà

Tai lắng nghe mà lòng luôn hỏi

Giông bão bao giờ dừng lại hỡi quê hương?

Rồi tôi biết một ngày thay đổi

Bao niềm vui và biết mấy niềm đau

Bạn bè đông hơn, họp hành không mỏi

Đôi mắt văn chương đã trĩu nặng chất thời.

Tôi có mặt, như lá cành cây học

Hút phù sa trên mảnh đất hoang tàn

Bão hết, còn, mà văn chương day dứt?

Tôi bước vào đời, nhớ thuở thanh xuân.

Rồi nơi ấy lại đưa tôi đến lớp

nói và cười với tuổi trẻ tôi xưa

Mắt gặp mắt, lời trao lời, giao cảm

Mùa thu vàng ấm áp giấc mơ xanh.

Không gian ấy đã như là định mệnh

của đời tôi,  chan chứa ân tình

là ngọn lửa thầm, ngày tôi rời nó,

trong trái tim già mê mải yêu thương.

         10-10-2017

         Nguyễn Thị Thanh Xuân

 

Tình yêu thầy là ngọn lửa đầu tiên

Con về thăm thầy không còn nguyên vẹn nữa

Một tay con xin được nắm tay thầy

Giây phút lặng yên thầy chẳng nói

Mái tóc thầy điểm sương.

Bộ quân phục con mang còn đỏ bụi chiến trường

Thầy không nhận ra con cũng là lẽ bình thường thầy ạ

Lớp lớp học sinh chúng con lên đường đi trăm ngả

Những ngả đường đất nước có chiến tranh.

Năm tháng đi qua tóc thầy không còn xanh

Tóc của con cũng có nhiều sợi bạc

Thầy nắm chặt tay con như không thể nào khác

Con thấy mình bé nhỏ quá thầy ơi.

Sân trường mùa này lác đác lá rơi

Những ngày sang thu chớm vàng bông cúc nở

Có tình yêu nào không mang theo nỗi nhớ

Tình yêu thầy là ngọn lửa đầu tiên!

                                Văn khoa, 10. 1976

           Hà Thiên Sơn

 

Thứ ba tuần này không đến lớp

Thật lạ lùng

Mình bỗng nhớ các bạn đến vô song!...

Nhớ đến lặng im giữa cõi người đang ồn ã

Nhớ đến phải khựng lại giữa dòng đời đang quay hối hả

Nhớ đến chùng lòng…

A, tưởng cuộc sống đa đoan này cứ một mực hỗn mang và phù du

Và chẳng có cách nào cho cõi nhân gian không là trùng trùng bể khổ

Vậy mà vẫn ngời ngợi trong hồn mình lúc này, khi bóng đổ

Nỗi hoài tưởng mênh mang về những nhánh lan tím ngát, và những tiếng hát rực rỡ thiên đường

Để rồi cái cảm xúc chất ngất của khoảnh khắc chờ-và-gặp đã khiến tâm thức mình chao nghiêng với hàng chuỗi vấn vương…

Tím giữa chiều

Hoa

Đẫm yêu thương giữa chiều

Lời chúc

Đăm đắm giữa chiều

Tiếng hát

Trong veo giữa chiều

Những đôi mắt bò cái huyền thoại

Bềnh bồng giữa chiều

Nắng

Ngập ngừng giữa chiều

Gió

Dừng lại giữa chiều

Thời gian

Mơ hồ giữa chiều

Không gian

Ướt giữa chiều

Thơ

Khắc khoải giữa chiều

Tôi

Thản nhiên giữa chiều

Thế giới

Các bạn còn nhớ những giọt chữ mình đã để chảy tràn trên bục giảng đầy bụi phấn mới đấy không

(Như thường lệ, là một phần đời rất ấm của mình, óng ánh ngũ sắc, và đẹp mải mê…)

Mình từng kể cho các bạn nghe chuyện vị thần bất tử Prométhée

Với buồng gan cứ ngày thì tan hoang, đêm về lại hóa ra nguyên vẹn

Chẳng khác gì vòng xoay được mất, sướng khổ triền miên mà loài người đời đời khứng nhận

Là sinh và tử, là hữu và vô, là bi và hài, là thành và bại

Và mình nói (với cách nói vừa nói vừa cười), các bạn đã tặng mình cái phía "thái lai" mà sinh linh nào cũng phải đem lòng ghen tỵ

Tức buổi đêm với giấc ngủ lành lặn của vị thần tiên tri

Cho mình được vờ quên đi phía kia cuộc đời- đầy ai bi, bĩ cực!...

Quả là chúng mình đã đi cùng nhau một đoạn đường "đầy lý do để có thật"

Vậy thì chúng mình cũng có thể thi thoảng tình cờ nghĩ về những ngày "thân mật" đã qua

Bằng nỗi nhớ nhè nhẹ, và chút cười bâng quơ

(Rồi sống tiếp!...)

Và đừng quên

Trong chiếc hộp thần tiên của nàng Pandore

Còn giữ lại rất nhiều điều bất ngờ…

Này, hãy cho mình được mong chờ

Sẽ thuộc về các bạn

Những ngày- tương- lai gần và xa

Sẽ đầy sức mạnh, thiện tâm, như của chính vị thần tài ba mang lửa

Và cũng nhất định tin, như dải ngân hà là một dòng sông sữa

Bản thân mình sẽ làm được những điều kỳ vĩ đến không ngờ

Và mãi mãi rộn ràng tuổi thanh xuân trong hoan ca, hoan ca…

Trần Nguyễn Khuynh Diệp

 

Kiếp thuyền là của biển xa

Có những ngày thèm được trở về chốn xưa

Chỗ cầu thang gỗ hình như hơn em anh nhiều tuổi lắm

Thèm nghe mùi mồ hôi anh nồng đượm

Ngoài kia ngọc lan đến độ ngọt mềm

Thèm trở về giận lẫy không thèm ăn cơm

Cái tội em rớt chỏng chơ còn anh môn nào cũng đỏ chót

Hình như hồi đó em giận cả tuần không nhìn mặt

Mãi khi hứa chia em học bổng, mới thôi

Thèm được về vùi vào ngực anh những hôm gió chướng trời

Từng vốc lá nhuộm sân trường chúng mình vàng rộm

Anh hứa sẽ sơn ngôi nhà màu lá thu cho em ngồi làm thơ hoài theo năm tháng

Em hứa sẽ cả đời chỉ viết cho anh

Trời xanh

Lá xanh

Chiều nay nhớ anh em thảng chốt chạy về với sân trường đượm nắng

Những tưởng trái tim con sẽ thêm lần ấm lại

Thì ra em lầm…

Kiếp thuyền là của biển xa

Duyên anh là của người ta mất rồi

Ghế đá vẫn giữ chỗ ngồi

Cho em về… một mình thôi… một mình

                  Đinh Khánh Trinh

 

Mưa Thủ Đức

Mùa hè cuối cùng của chúng ta

Trường bế giảng, bạn bè tứ tán

Những cơn mưa ngỡ rơi vào quên lãng

Chợt hôm nay lại đến tìm anh.

Mưa rơi vào lòng Thủ Đức vỡ tan tành

Ồn ào thế nhưng diu dàng quá đỗi

Những ký ức đã chết cùng bóng tối

Vẫn vươn mầm nở rộ những niềm đau.

Mưa lạnh như lưỡi dao

Rạch vào tim ta hàng ngàn vết sướt

Anh đưa tay mà có giữ được gì đâu.

Ta hãy yêu nhau như buổi ban đầu

Đứng dầm mình trong mưa trước nhà em thật lâu

Chiếc sơ mi ướt đẫm cơn đau

Mình nói yêu nhau và cuộc đời chẳng cần gì cả

Mặc trời đông tháng hạ

Mặc cuồng phong hoa rụng tả tơi.

Nhưng em ơi! Chúng mình không thể

Tàu tuổi thơ nào có để quay về

Ta tiếc nuối nhưng biết rằng quá trễ

Tâm tư này ta kể với mưa thôi

Cứ mưa lớn lên cho vỡ đất tan trời

Mưa đi nhé cho ướt dầm tuổi trẻ

Khóc đi nhé dẫu thanh âm rất khẽ

Để thấy lòng còn ướt  cơn mưa xưa.

          Huỳnh Trọng Khang

Ảnh: Bùi Việt Thành

 

Thông tin truy cập

37960113
Hôm nay
Hôm qua
Tổng truy cập
1238
8890
37960113

Thành viên trực tuyến

Đang có 267 khách và không thành viên đang online

Sách bán tại khoa

  • Giá: 98.000đ

    Giá: 98.000đ

  • Giá: 85.000đ

    Giá: 85.000đ

  • Giá: 190.000đ

    Giá: 190.000đ

  • Giá: 80.000đ

    Giá: 80.000đ

  • 1
  • 2
  • 3
  • 4

Liên hệ mua sách:
Cô Nguyễn Thị Tâm
Điện thoại: 0906805929