Đi trốn với anh

“Mình rời thành phố chật chội, náo nức,

Nơi mà cả việc thở cũng làm ta lao lực.”

(Nhạc Nguyễn Đức Cường)

Hay là mình đưa nhau đi trốn?

Khi em đã thấy chán ngán Sài Gòn bề bộn những lo toan

Thấy người ta vội vội vàng vàng xoay trong từng dáng vẻ

Thấy mình phải nhọc nhằn chen chúc giữa người, xe.

 

Đi trốn với anh, anh sẽ cho em nghe

tiếng nói rì rào của rặng phi lao bên bờ biển

tiếng hải âu rũ mình trên chuyến tàu về trong khoang đầy cá

tiếng người ở đất liền thở phào vì biển lặng trời yên

đi trốn với anh, anh sẽ cho em ngắm nắng vàng ở một góc rất riêng

nơi khung trời rộng dài em có thể nhìn xa tít tắp

dưới kia lô nhô những tấm lưng còng gồng mình xây thửa ruộng

những khắc khổ, gầy mòn buông sức kiếm miếng ăn

hít một hơi sâu đi em, mùi mạ non, lúa mới

mùi rơm khô bên những rặng tre già

ở Sài Gòn chen nhau nào bụi, khói

chỉ có tiếng còi inh ỏi thay tiếng sáo vi vu

đi trốn với anh, em sẽ thấy một mùa thu

xa lạ với thành phố mình mỗi hai mùa mưa, nắng

trên một cung đường cô đơn xác xơ màu lá rụng

có cơn gió chiều nhè nhẹ cũng chênh vênh

đi trốn với anh qua một đêm dài giữa đường tối không tên

để ngắm ngày bắt đầu trên đèo cao nhìn xuống vực sâu heo hút

một bên chạm mây mà một bên khói rơi mờ mịt

làm cả mặt trời và thế giới cũng chơi vơi

nhưng thấy không em, dọc bên đường vẫn có những phận đời

những quán hàng rong bạc màu trong nắng mới

ông lão lưng còng về với gánh củi khô chòng chành xiêu vẹo

móm mém cười bên ấm trà nồng nàn bà lão vội vàng pha

đi trốn với anh, đến một cánh rừng cách thành phố rất xa

em sẽ nghe tiếng chim chiều nghiêng mình trong ngày sắp tắt

con đường mòn vẽ ngoằn nghèo chẳng nên dáng hình hay nét mặt

mỗi cơn gió chuyền cành xao động mấy mầm non

nhưng em biết không, vẫn có những người con đã gắn cả cuộc đời

để canh từng cây mới trồng ngày một cao một lớn

để giữ từng cây già khỏi mấy kẻ khờ vô tâm đốn hạ

để chăm lũ thú rừng được mảnh đất bình yên

[…]

 

Em đã nhận ra chưa, ghép nên cuộc đời vốn là những miền đời

Chốn lặng yên, xứ ồn ào, nơi vội vàng và nơi thong thả

Nhưng ở đâu mà người ta không phải sống

Không trải yên bình và mấy bận long đong!

 

Đi trốn với anh em đã thấy lòng mình đổi khác?

Chúng ta sẽ quay xe về thành phố cũ an yên.

 

Bài viết cùng tác giả

Thông tin truy cập

37699319
Hôm nay
Hôm qua
Tổng truy cập
960
7982
37699319

Thành viên trực tuyến

Đang có 368 khách và không thành viên đang online

Sách bán tại khoa

  • Giá: 98.000đ

    Giá: 98.000đ

  • Giá: 85.000đ

    Giá: 85.000đ

  • Giá: 190.000đ

    Giá: 190.000đ

  • Giá: 80.000đ

    Giá: 80.000đ

  • 1
  • 2
  • 3
  • 4

Liên hệ mua sách:
Cô Nguyễn Thị Tâm
Điện thoại: 0906805929