Thơ đoạt giải cuộc thi thơ Nguyên Xuân

 

CHIỀU BA MƯƠI…

Chiều ba mươi,

Em mang về hai chậu hoa Thạch Thảo

Mẹ hỏi em rằng hoa có rẻ hay không?

Em nhìn mẹ với đôi mắt băn khoăn

Mẹ lắc đầu : “ Người ta cứ đợi đến ba mươi để mua hoa cho rẻ”

 

Cái lắc đầu của mẹ trôi vèo qua những vòng xoay quạnh quẽ

Em ngước thấy mấy giọt mồ hôi

Ấm nóng

Trong đôi mắt khô cằn

Thấy bóng dáng người đàn bà ngồi trước đống hoa vàng với vẻ phân vân

Phải bán rẻ hay đành lòng bỏ lại…

 

Chậu cúc vàng hoe chiều nay ngần ngại

Theo chủ mới về mà xao xác

Buồn hiu

Em thấy niềm hy vọng trong mắt người đàn ông dù chỉ bé xíu xiu

“ Bán hết mấy chậu bông lấy tiền về cho bầy con sắm tết…”

 

Chắc đám con nít ở nhà áo quần cũng lếch thếch

Chờ ba đem về mấy cái áo tinh tươm

Chắc ở quê nhà cũng quanh quẩn cháo cơm

Nên rời thị xã về quê mà mắt buồn còn ngoái lại

 

Em thấy em của những ngày còn bé dại

Cứ lăng xăng với nỗi niềm háo hức, nôn nao

Vậy mà chiều nay trong hoa lá lao xao

Em thấy Tết của lòng mình rơi rụng đi một nửa

 

Giọt thời gian trôi cái vèo qua khung cửa

Em cũng thành những con người tất bật với bán mua

Bánh xe cuộc đời cứ xoay mãi những hơn thua

Đến mua hoa ngày Tết vẫn đếm đong, tính toán…

 

Chậu Thạch Thảo chiều nay buồn hiu khó đoán

Chẳng biết tại tím buồn hay tại Tết mong manh

Chiều ba mươi, anh có biết không anh?

Có những giọt nước mắt đã âm thầm rơi xuống đất…

 

Nước mắt kẻ trồng hoa hay của gió mưa lất phất

Mà em thấy Tết lòng mình chật vật biết bao nhiêu

Lại nhớ mãi ánh mắt người đàn ông lúc ban chiều

“Thằng con tui ở nhà chắc mong cha nó lắm”

 

Thương thật là thương những giọt mồ hôi lấm tấm

Những giọng nói trầm buồn : “ Thôi, bán hết cho xong…”

Rồi quay về trong những nỗi chờ mong

Còn nhẩm tính năm nay lời hay lỗ…

 

Chiều ba mươi, em kể câu chuyện còn dang dở
Bởi em cũng không biết mình phải viết tiếp ra sao
Khi nhà nhà mùi Tết đã xôn xao
Còn những người trồng hoa, biết năm này có Tết (?)

                                                       27.01.2017, 30 Tết.

     Trương Mỹ Ngọc

CLB Cây bút trẻ - Khoa Văn học, trường ĐHKHXH&NV

Giải Nhất cuộc thi thơ Nguyên Xuân

 

CHIẾU NẰM NGẮM NƯỚC QUA GHE

Chiếu hoa đương dọc bụi tre
Tay em cài búi thơm chè mẹ mang
Tiết trời đổ nắng làm sang
Em thời mây tóc đã mang xuân thì.
Tay bài quy phận tiên tri
Lật ngang hé dọc đôi mi em cười.

Chiếu sông buổi nắng bõm bì
Mẹ, bùn khô đã hóa viên bi tròn.
Tháng năm, sông bến, cờ lau
Áo nâu nay đã nhuộm màu trắng tinh
Mẹ khoan lặn tiếp bình sinh
Trên này con hát một mình trăng nghe
Mẹ rằng trăng tối đêm hè
Còn đây mây đã xanh đe cánh trời
Con cười chúm chím đôi môi
Xanh kia đã trắng một đời, mẹ ơi...

Bão tháng mười, sông rộng ngang trời
Dâng đầy nước mắt ngụp lời gọi con!
Tháng nay trăng vẫn chưa tròn
Mà sao đã tắt đen ngòm đêm qua?
Tay trong nước níu tay ta
Bàn tay vụt mất trăng ngà mẹ trông
Gian trần bỗng hóa hư không
Con về với mẹ, mẹ mong con nhiều...

Chiếu nằm ngắm nước qua ghe
Trời sao xanh quá làm che xuân rồi.

Chiều mồng 2 Tết Đinh Dậu 2017

Đàm Văn Đô

CLB Cây bút trẻ Khoa Văn học, trường ĐHKHXH&NV HCM

Giải Nhì cuộc thi thơ Nguyên Xuân

 

HẸN ƯỚC MÙA XUÂN

 

Anh vẫn nói mình hẹn nhau giữa mùa xuân

Khi cánh én chao nghiêng trên nền trời xanh rộng

Biển mơn man vỗ bờ cát trắng

Anh-lính hải quân mang khát vọng đong đầy

 

Em-cô giáo biên cương mái tóc xoã vai gầy

Hướng về anh lòng này bao thương nhớ

Ba năm xa, một lần gặp gỡ

Hai cánh thư vẫn trao gửi miệt mài

 

Anh kể cho em nghe về những chuyến đi dài

Về rặng san hô in màu trời xanh biếc

Về những con sóng xô bờ mang niềm nhớ thương da diết

Hoàng hôn về, gió khóc nỗi bơ vơ...

 

Buồn đến nao lòng anh viết những dòng thơ

Còn em kể với anh về niềm tin và hy vọng

Anh sẽ bình an mặc bão giông biển động

Hẹn đất trời mùa xuân tới gặp nhau

 

Ta vẫn thường hay nói về những mơ ước ngày sau

Phút mặn nồng tình yêu kết thành hoa trái ngọt

Mặc thời gian dài trôi qua bao nhớ thương vàng vọt

Vững niềm tin giữa muôn sóng cuộn trào

 

Siết tay nhau rồi, thì đừng vội buông mau

Đừng để biên cương mang nỗi sầu cô lẻ

Xuân đến xuân đi, cho hào mòn son trẻ

Nhưng hẹn ước ngày đầu, xanh vẫn thắm xanh...

 

Rồi có một dạo em vắng thư anh

Hai ba tháng rồi không có người nhắn gửi

Nhìn con sóng ngoài xa chập chùng mà em buồn rười rượi

Hỏi sóng rằng: xuân tới anh về không?

 

Nào có hay...

Mùa xuân này đôi cánh én vẫn nghiêng bay

Anh vẫn về với em đúng như lời ước hẹn

Nhưng chỉ là tấm di ảnh bên người mẹ già uất nghẹn

Cùng lá cờ tổ quốc phủ thân anh

 

Em chết lặng người trước nấm mộ cỏ phủ màu xanh

Gió biển lạnh siết bờ môi đắng nghẹn

Chẳng còn đâu mùa xuân mình ước hẹn

Tay tìm tay mà phút chốc đã vô hình

 

Em nép mình vào...giấu những nỗi chông chênh

Một cuộc hẹn mùa xuân nhưng mỗi người mỗi ngã

Đặt vòng hoa trên mộ người lính trẻ

Em quay về cất lại khoảng trời xuân...

 

                                                Võ Tuấn Anh

CLB Cây bút trẻ - Khoa Văn học, trường ĐHKHXH&NV

                   Giải Ba cuộc thi thơ Nguyên Xuân

Thông tin truy cập

36604004
Hôm nay
Hôm qua
Tổng truy cập
5085
9335
36604004

Thành viên trực tuyến

Đang có 230 khách và không thành viên đang online

Sách bán tại khoa

  • Giá: 98.000đ

    Giá: 98.000đ

  • Giá: 85.000đ

    Giá: 85.000đ

  • Giá: 190.000đ

    Giá: 190.000đ

  • Giá: 80.000đ

    Giá: 80.000đ

  • 1
  • 2
  • 3
  • 4

Liên hệ mua sách:
Cô Nguyễn Thị Tâm
Điện thoại: 0906805929