Những giọt vàng ký ức

(Đọc Đi qua những mùa vàng của Hồ Huy Sơn)

             Từng bước chân Đi qua những mùa vàng đã phác họa toàn cảnh miền ký ức tuổi thơ  của những đứa trẻ vùng thôn quê Bắc Trung bộ- nơi con người tận hưởng được khí trời thiên nhiên đặc thù rõ nét nhất của tứ mùa Xuân- Hạ- Thu- Đông. Cầm cuốn sách này trên tay, tuổi thơ tôi như trở về mạnh mẽ trong vị ngọt ngào của tình yêu quê hương, đất nước, tĩnh lặng trong ngàn vẻ đẹp đơn sơ, mộc mạc, chân quê nhưng sôi nổi, rạo rực, âm vang một cách hồn nhiên trong tiếng cười của trẻ con đất Bắc nơi đây.

            Hồ Huy Sơn là một nhà văn trẻ, sinh ra tại quê hương xứ Nghệ nhưng anh lại bén duyên văn chương với đất Nam, đặc biệt là cái duyên với trẻ con. Văn phong của Hồ Huy Sơn luôn man mác một sự hồi tưởng của quá khứ đan xen hiện tại. Đến với Đi qua những mùa vàng tuổi thơ như xem một thước phim tua ngược, từng dòng ký ức đọng lại trong một miền thăm thẳm, từng chút từng chút khẽ rơi khi hội ngộ cùng không gian, thời gian. Ngòi bút chân thật, lấp lánh một tuổi thơ gây sự thích thú, tò mò của trẻ con trong đô thị rộng lớn nhưng lại chật hẹp cho những cái chạm khẽ vào tự nhiên, hòa mình tận hưởng tình yêu, thức quà trời đất.

25 miền ký ức trong một mùa vàng ươm tình yêu quê nhà, đọng lại từng giọt trong tâm trí nhà văn. Tuổi thơ của anh là những ngày mưa rất mưa, những buổi ban trưa rực nắng, không ngủ trốn ba má tìm về với sông, ôm trọn dòng nước mát lành vào lòng, thu chiến lợi phẩm từ những con tôm đỏ quạch óng ánh trứng vàng trên ngọn lửa, những trứng vịt đẻ rớt dưới sông, mùi thum thủm nhưng rất ưa là thức đời. Kỷ niệm gom trọn trong mùi hương của mẹt thị thơm giữa phố, trong màu sắc sặc sỡ của những con tò he ngày bé làm bằng bột gạo hễ chơi chán thì đem nướng vào than hồng rồi ăn, kỷ niệm len lỏi trong những que kem đổi từ việc thu nhặt ve chai mang lại, nhìn những que kem chảy thành từng giọt rồi đưa miệng tóm gọn hay chơi sang cắn lấy một miếng rồi cảm nhận cái mát chan chứa từ đầu lưỡi đến cổ họng. Anh nhớ những ngày lớn lên cùng cây cùng khu vườn tuổi nhỏ trong những mùa rộ trái say quả, yêu thương cũng đong trong từng món ăn quê nhà, những trái cà muối ngâm mặn giòn tan, làn da trắng óng ả hòa quyện cùng hương mắm tôm với vị chua của canh lẫn với vị cay của ớt, vang dậy trong tiếng “rụp” nhẹ nhàng từ trái cà muối cắn vỡ làm đôi lan tỏa từng kẽ răng khuôn lưỡi. Anh cũng nhớ nồi canh rau nhót, hay chảo rau nhót đảo vừng thơm nức mũi, những con sứa dai, vàng hòa trong ruốt chấm thơm lựng đã như một món ăn tuyệt thú không bao giờ quên của biển mang lại. Và ký ức anh cũng đong đầy cái nhớ cái thương ấm áp trong ký ức buồn về bà, về những ngày tháng gian khổ, cơ cực của mẹ,… Đọc Đi qua những mùa vàng, tôi mới cảm nhận ký ức con người luôn được gợi lại từ tiếng vọng không gian của những cơn giao mùa, thu gợi xúc cảm, đông sang nhớ người, kỷ niệm chợt ùa về với những tình thương ấm áp từ gia đình, sự hy sinh bảo ban cho những ngày hờn dỗi không hiểu chuyện của con nít chúng tôi. Tất cả đọng lại, theo ngày tháng chúng rỉ rả, râm ran khiến lòng bùi ngùi khó tả.

            Mỗi con người trưởng thành đã từng là những đứa trẻ. Hồ Huy Sơn đã cho những người từng là trẻ con ngắm nghía lại tuổi thơ mình và những trẻ con cảm nhận một tuổi thơ tươi đẹp trên chính đất nước của mình. Cái kết cho một vùng ký ức phân mảnh tinh tế qua những mảnh ghép tâm hồn sống động, đầy sắc màu đã được tác giả chốt bằng những gía trị đạo đức từ ngàn xưa trong truyền thống dân tộc. Cái quay về quá khứ của tác giả là một minh chứng rằng, cuộc sống thông minh, hiện đại cho đến đâu con người vẫn cần một truyền thống để quay đầu nhìn lại nghĩ suy cùng cổ tích cùng nhữ giá trị hướng con người đến việc bảo tồn và phát huy nhân cách một dân tộc.

Thông tin truy cập

36760598
Hôm nay
Hôm qua
Tổng truy cập
2639
5765
36760598

Thành viên trực tuyến

Đang có 275 khách và không thành viên đang online